Muốn con trẻ trở thành người tốt, bố mẹ hãy làm người

Ai cũng mong con cái lớn lên trở thành người tốt mà quên mất rằng điều đó phải được nuôi dưỡng từ việc làm hàng ngày của mỗi người lớn trong gia đình.

Xin được bắt đầu từ một câu nói rất ý nghĩa được nhiều người chia sẻ thời gian gần đây: “Lá vàng là bởi đất khô – Nhìn cây sửa đất, nhìn con sửa mình”.

Cuộc sống ngày càng đủ đầy, những nhu cầu vật chất không còn quá khó khăn, sự tử tế trong cuộc sống thì vẫn còn là điều xa xỉ. Nếu như chúng ta, những người làm cha, làm mẹ không sống tử tế, không thành thật, thì làm sao mong con trẻ lớn lên trở thành người tốt?

Một đứa trẻ ba tuổi không thể nhận thức rõ ràng, đầy đủ về việc bố mẹ kiếm tiền như thế nào và kiếm bao nhiêu tiền. Nhưng tính cách của những đứa trẻ lại là kết quả từ việc bạn dành bao nhiêu tình yêu, thời gian, để định hướng và đồng hành cùng chúng.

Chúng ta thường khen gia đình này tốt, đứa trẻ này ngoan và sử dụng cụm từ “nhà người ta” trong muôn vàn so sánh. Vậy đã mấy ai nghiêm túc nhìn nhận, xem xét vì sao “nhà mình” lại có vẫn đề trong cách dạy dỗ con cái, con cái mình vì sao lại không được như “con nhà người ta”?

Cách đây không lâu, Tạp chí điện tử Giáo dục Việt Nam đã đăng tải bài viết về xung quanh vấn đề tôn trọng, lắng nghe tâm sự, ước muốn chính đáng của con cái, để cha mẹ và con cái trở thành bạn của nhau. [1]

Đó âu cũng là mấu chốt để tạo nên những cư xử, ứng xử đúng đắn trong một gia đình.

Chữ o, a, bờ, cờ ở trường hay số đếm 1, 2, 3 cũng rất quan trọng nhưng trước khi biết học những thứ cơ bản như thế, điều khó nhất là dạy những đứa trẻ thành người tử tế. Đó là việc dễ mà thành khó, khó lại hóa dễ.

Khi nhìn về con trẻ, tôi luôn nhớ câu “nhân chi sơ, tính bản thiện”. Mỗi đứa trẻ sinh ra tâm hồn trong trắng, ngây thơ và thuần túy như nhau. Vậy tại sao khi trưởng thành lại có người tốt và người xấu?

Học sinh tham gia những chương trình từ thiện sẽ giúp các em được nuôi dưỡng ý thức sẻ chia với cộng đồng. (Ảnh: Trường Newton)

Nói đến đây lại nhớ, “gia đình là tế bào của xã hội” vậy gia đình chính là “lò luyện” đầu tiên trước khi những đứa trẻ bước ra xã hội rộng lớn.

Khoa học đã chứng minh, từ 0-8 tuổi là thời điểm “vàng” để hình thành những thói quen tốt, tác động và ảnh hưởng rất lớn đến con đường phát triển về nhân cách, định hình tính cách con người.

Một người xấu, tốt, du côn, tử tế… đó có thể là sản phẩm của hoàn cảnh, sản phẩm tác động của xã hội. Nhưng một đứa trẻ dưới 8 tuổi thì đó là gương phản chiếu tính cách của chính người làm cha, làm mẹ.

Dưới 8 tuổi nhận thức, định hướng tính cách gần như gắn bó mật thiết với gia đình. Một người lớn tử tế sẽ hình thành nhân cách cơ bản đầu tiên cho một đứa trẻ tử tế và ngược lại.

Điều này khiến tôi nhớ đến nhớ đến câu chuyện em tôi kể lại trong chuyến đi làm công tác nghiên cứu tại Nhật Bản.

Trong gia đình ở Nhật, có một đứa con trai bị ngã trong lúc chơi trò đuổi bắt với mấy người bạn hàng xóm. Theo thói quen của người Việt, em tôi định chạy lại đỡ thằng bé đứng dậy. Thế nhưng, bà mẹ ra hiệu cho em tôi rằng hãy để nó tự đứng dậy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.